Bố chồng tôi mất sớm. Ông bà có một con trai và một con gái. Hồi trẻ mẹ chồng có chơi bời nợ nần hay không thì tôi không rõ,nhưng năm ngoái báo nợ gần 500 triệu đồng,đã cắm sổ lương và vay nặng lãi để chơi. Khi bị phát hiện,mẹ nói là lỡ rồi,sẽ không chơi nữa. Hiện tại mẹ chồng vẫn chơi với đám ăn nhậu kia,cả ngày bà là đi chơi,không làm việc gì kiếm tiền hết,ngồi đợi trúng mánh. Trưa người ta ngủ nghỉ thì bà đi chơi,nói là chỉ ngồi xem chứ không chơi nữa.

Chồng tôi đã trả nợ cho bà gần 300 triệu đồng,mua bảo hiểm nhân thọ thì bà rút từ lúc nào không ai hay. Bà nói rút sớm,không để tiền mất giá. Tôi thấy không còn gì để nói. Bà rất ngang ngược và vô lý khi nói với chồng tôi là không để cho tôi biết chuyện ăn chơi của bà. Khi anh nói vợ con biết rồi,bà lại trách sao lại nói cho tôi biết,rồi bảo tiền chồng tôi trả hộ,không liên quan gì đến tôi,kể cả tiền chồng tôi cũng giữ chứ tôi không giữ.
Khi bà vào ở cùng mấy tháng tại nhà tôi,lúc đó tôi đang mang thai,nghén ngẩm,bà chê tôi khó chịu,khó ăn khó ở. Dường như tôi chỉ là người ngoài trong mắt của bà. Bà chỉ cần chồng tôi nghe lời bà là được. Tôi sắp sinh,bà nói với chồng tôi,bắt tôi phải gọi điện nhờ bà mới vào giúp. Chồng tôi nói chịu khó nhịn bà tí,bà già rồi,tôi không đồng ý. Tôi không tiếc tiền trả nợ,thế nhưng cách cư xử của bà làm cho tôi cảm thấy không cần thiết phải xây dựng mối quan hệ này nữa. Hiện tại tôi không muốn liên quan bất cứ việc gì phía nhà chồng. Mong được các bạn chia sẻ.
Hồng Liên