Năm 2010,Andrew Blackman (khi đó 38 tuổi) cùng vợ là Genie Austin ở London (Anh) quyết định bán hết tài sản,mua một chiếc Toyota cũ và bắt đầu cuộc sống du mục.
5 năm đầu,hai vợ chồng lái xe rong ruổi khắp châu Âu và Bắc Phi,từ Bắc Cực đến sa mạc Sahara. Họ trang trải cho những chuyến đi không hồi kết bằng nghề viết lách tự do.
Dù sở hữu sự tự do mà nhiều người khao khát,Andrew thừa nhận lối sống này có những góc khuất: tài chính bấp bênh,sự mệt mỏi tột độ khi liên tục phải làm quen với môi trường mới và cảm giác lạc lõng vì không thực sự thuộc về nơi nào.

Vợ chồng Andrew Blackman. Ảnh: Genie Austin
Năm 2020,đại dịch Covid-19 buộc họ phải dừng chân tại thủ đô Belgrade (Serbia). Trải nghiệm ở yên trong một căn hộ cho thuê đã thay đổi hoàn toàn nhân sinh quan của cặp đôi. Thay vì khao khát chinh phục những vùng đất lạ,Andrew bắt đầu trân trọng các giá trị bền vững hơn như sự ổn định và tính gắn kết cộng đồng. "Tôi nhận ra điều quan trọng không phải là lướt qua để ngắm nhìn cảnh vật,mà là những trải nghiệm sâu sắc",Andrew chia sẻ.
Trong một lần tình cờ,cặp đôi tìm hiểu bất động sản tại nông thôn Serbia - nơi giá nhà đất đang chạm đáy do làn sóng di cư ra thành thị. Họ quyết định mua một ngôi nhà cổ kính kèm mảnh đất rộng gần 4.000 m2 tại vùng Vojvodina. Cơ ngơi này có giá 8.600 USD,số tiền được Andrew ví von là "rẻ hơn cả chiếc ôtô cũ chúng tôi từng mua".
Sự thay đổi này mang lại nền tảng tài chính vững chắc. Thay vì tốn 870 USD tiền thuê căn hộ mỗi tháng như trước,nay họ chỉ mất khoảng 55 USD để trả chi phí điện nước.
Hiện tại,vợ chồng Andrew đang xây thêm một ngôi nhà mới trên chính mảnh đất này với kinh phí 75.000 USD. Dù tiêu tốn một phần tiền tiết kiệm,đổi lại họ có một không gian sống khang trang,ấm cúng. Tổng chi phí sinh hoạt hàng tháng của cả hai giờ đây chưa tới 1.000 USD và hoàn toàn không vướng bận nợ nần.
Thay vì hối hả xách balo lên và đi,Andrew giờ đây tìm thấy niềm vui từ những điều đơn giản: nhâm nhi cà phê cùng hàng xóm,học tiếng địa phương,chơi đùa cùng thú cưng và thong thả quan sát sự luân chuyển của bốn mùa.
Về phần mình,Genie Austin thừa nhận việc có một ngôi nhà cố định đã giúp cô trút bỏ được gánh nặng vô hình mang theo suốt một thập kỷ rong ruổi. "Những năm tháng xê dịch thực sự rực rỡ,nhưng cảm giác được tự tay vun trồng một luống hoa trong vườn nhà và biết chắc chắn rằng mình không phải vội vã đóng gói hành lý vào sáng hôm sau mới thực sự mang lại sự bình yên",cô tâm sự.
Andrew nói tình yêu xê dịch trong họ chưa từng tắt,chỉ là giờ đây họ đã có một mái nhà thực sự để khao khát trở về sau mỗi chuyến đi.
Nhật Minh (Theo WSJ)