Tin tức vận tải

'Cụ bà người Mỹ 71 tuổi sang Việt Nam ở một mình làm tôi suy ngẫm'

Jun 7, 2026 IDOPRESS

"Năm rồi,căn hộ kế bên tôi có một bà cụ người Mỹ 71 tuổi thuê ở 2 tháng.


Sau những lần gặp,chúng tôi trò chuyện và được biết bà sang Việt Nam tránh đông hai tháng một mình.

Lúc rảnh rỗi thì bà đọc sách,đi bộ dưới công viên. Buồn thì sẽ tự đi Đà Lạt,Nha Trang,Đã Nẵng chơi đã thì về lại Sài Gòn. Tôi hỏi sao không có con cháu đi cùng bà nói: 'Ai thì tự sống cuộc đời người đó chứ,mình nuôi nó tới tuổi trường thành là xong nhiệm vụ rồi,giờ mình sống cuộc đời của mình và cũng để tự nó sống cuộc đời nó muốn.

Sao mình bắt nó phải có bổn phận chăm lo cho mình? Tự mình mang nó đến thế giới này mà,nó đâu có nhu cầu được sinh ra đâu.


1-2 tuần những đứa con gọi hỏi thăm một lần coi đang ở đâu thôi,cần gì thì tôi sẽ gọi tụi nó. Khi nào hết sức khỏe thì tôi vào viện dưỡng lão ở,vậy là xong một cuộc đời'.

Tôi hỏi tiếp: 'Bà không thấy buồn khi ở một mình sao? Bà đã nuôi con thì giờ phải ngược lại chứ.

Bà: 'My love for my child is unconditional,not transactional' (Tôi yêu con tôi vô điều kiện chứ không phải đó là cuộc trao đổi qua lại)

Tôi đã ngẫm rất nhiều về câu cuối của bà".

Độc giả Tiến Hưng Nguyễn kể lại câu chuyện sống một mình tuổi già của cụ bà người Mỹ như trên,sau bài viết 'Gàn dở' tuổi già. Trong bài viết này,tác giả nêu rằng tại các nhà dưỡng lão,nhiều thay đổi ở người cao tuổi thường bị gia đình nhầm là "gàn","lẩm cẩm" hay thay đổi tính cách,trong khi đó có thể là dấu hiệu của suy giảm nhận thức hoặc các vấn đề sức khỏe liên quan đến tuổi già.

Thách thức lớn không chỉ là giúp người dân sống lâu hơn mà còn giúp họ duy trì sự độc lập,khả năng tự chăm sóc bản thân và chất lượng cuộc sống khi về già. Trong bối cảnh dân số Việt Nam đang già hóa nhanh,nhu cầu phát triển các dịch vụ lão khoa,chính sách hỗ trợ người cao tuổi và "nền kinh tế bạc" ngày càng trở nên cấp thiết.

Bài viết nhận được quan tâm của nhiều độc giả. Độc giả nickname thanhbinhptxd nói: "Người già vẫn ý thức được mình: Mỗi năm mỗi tuổi,mỗi tuổi mỗi khác,chân chậm mắt mờ,chân tay hậu đậu... dẫu bản thân người già không muốn vậy; nhưng vẫn không tự chủ được mình - suy giảm sức khỏe,kéo theo nhiều hệ lụy là vậy.

Điều khiến người già tủi thân,không do chân chậm mắt mờ,mà do nhìn nhận của con cháu,của người xung quanh về họ. Nào tuổi già 'gàn dở',trái tính trái nết,hậu đậu,khó bảo...trước những cái nhìn như thế,người già chỉ biết co mình lại,lẻ loi,thu về ở một góc nhà - 'cái kén' của riêng mình: ít giao tiếp,ít chia sẻ,những chuỗi ngày lặng thầm...

Cả một đời lo toan vất vả,nuôi dạy con cái,gánh nặng áo cơm. Giờ chưa đến nỗi lẫn cẫn,nhưng những thứ như điện thoại cũng là mới mẻ,không dễ tiếp cận - thao tác chưa đúng,sai sót,khó dùng...hỏi con,con lại gắt gỏng,chỉ dẫn cho người già mà như trao đổi với đồng lứa,bố mẹ sao mà tiếp thu nổi. Rồi sai sót lại tiếp là sai sót... ngại con,đành vứt đấy không dùng.

Sao con không kiên nhẫn một chút với bố mẹ,tuổi già đâu còn nhanh nhạy như con? Nếu con kiên nhẫn hẳn mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn nhiều.

Vài ba chục năm nữa con sẽ già. Con sẽ giống bố mẹ bây giờ: chân chậm mắt mờ,lẩn thẩn. Con mới thấm tình cảnh bố mẹ ngày hôm nay. Tiếc thay! Khi con hiểu ra,bố mẹ đã đi xa rồi! Con không có cơ hội sửa chữa,làm lại! Tiếc thay".

Trong khi đó,độc giả nickname thietkeinan0610 kể về cuộc sống một mình của người mẹ ngoài 70 tuổi:

"Mẹ tôi năm nay ngoài 70. Con cái đều lấy chồng xa hoặc đi làm xa,bà ở một mình. Bà vẫn hàng ngày ra ruộng trồng rau,rồi dưa,lạc,đủ thứ 4 mùa. Tôi không cho làm ruộng nữa,nhưng bà bảo làm vì sức khỏe và vì niềm vui,nên không nói được.

Cách đây vài năm tôi có mua biếu bà cái iPad,bà thích lắm,cứ nằm nghỉ là mở Youtube,thời sự,kinh Phật,rồi phim... tôi cứ trêu là mẹ nghiện iPad rồi đấy. Rằm,mùng 1 đều đi tụng kinh ở chùa làng. Cái gì cũng muốn tự tay làm cho con cái,tôi về,là bà đạp xe đi chợ mua đồ ăn,xong bảo để con làm bà lại bảo mày biết gì mà làm,để mẹ làm.

Dạo gần đây là bà có hay dỗi kiểu chúng mày giờ lớn rồi cái gì cũng giỏi,tao nói không cần nghe. Bắt đầu có ít khó tính của tuổi già rồi. Nhưng tôi cứ tỉ tê phân tích này kia là lại xuôi,lại nghe.

Tôi suy nghĩ cuộc đời con người là vòng tròn,sinh ra là đứa trẻ,về già tính khí mình lại thành như đứa trẻ. Khi xưa mình còn bé,khó chăm bẵm,khóc quấy bao nhiêu mẹ vẫn kiên nhẫn.

Tôi đối với mẹ,sẽ không thể kiên nhẫn được như mẹ thương tôi,nhưng sẽ cố gắng dịu dàng,nhẹ nhàng nhất có thể khi mẹ khó tính lúc về già. Mong mẹ mãi mãi khỏe mạnh và vui vẻ như hiện tại".

Hữu Nghị tổng hợp