Tôi ám ảnh vì vết bầm trên mắt nữ đồng nghiệp
Cô ấy bảo vấp ngã nhưng một đồng nghiệp khác nói nhỏ với tôi chuyện không phải vậy.Sáng nay,tôi thấy một cô đồng nghiệp mắt bị thâm. Tôi hỏi thăm thì cô bảo bị vấp ngã. Tôi cũng không hỏi thêm. Người ta không muốn kể thì mình hỏi nhiều cũng chẳng hay.Đến cuối giờ,một nữ đồng nghiệp khác mới nói nhỏ với tôi: "Hình như bạn ấy bị chồng đánh". Tôi không biết chuyện đó có đúng không. "Hình như" thì vẫn chỉ là "hình như",nên tôi không muốn suy diễn hay đem chuyện của người khác ra bàn tán.Nhưng từ lúc nghe câu ấy,tôi cứ nghĩ mãi. Nếu thật sự cô ấy bị chồng đánh thì sao? Hỏi thẳng thì sợ vô duyên,sợ người ta khó xử. Không hỏi thì lại thấy day dứt. Biết đâu đằng sau câu "em bị vấp ngã" là một chuyện mà cô ấy không muốn hoặc không dám nói ra.Ở cơ quan,nhiều khi chúng ta gặp một đồng nghiệp có đôi mắt thâm,một cánh tay bầm,một khuôn mặt buồn. Hỏi thì người ta bảo va vào đâu đó,bị ngã,bị mệt. Mình nghe vậy thì thôi. Chẳng lẽ lại hỏi tiếp: "Có phải chồng đánh không?". Hỏi như thế quả thật rất khó.Chuyện gia đình là chuyện riêng,mình không thể cứ thấy một dấu hiệu rồi tự cho rằng mình đã biết sự thật. Nhưng nếu đúng là có chuyện thì sao? Đó mới là điều khiến tôi thấy khó chịu trong lòng.Người bị đánh có thể không nói,người biết chuyện không dám hỏi,người xung quanh cũng chẳng biết nên can thiệp đến đâu. Cuối cùng,tất cả lại quay về với hai chữ "chuyện gia đình".Tôi từng nghĩ nhiều về chuyện này vì chính tôi đã chứng kiến cảnh bố đánh mẹ khi còn nhỏ. Đó là chuyện xảy ra từ rất lâu,ngay giữa một bữa cơm gia đình. Tôi không muốn kể cụ thể chuyện gì đã xảy ra,chỉ nhớ rằng lúc ấy tôi rất sợ.Một đứa trẻ không hiểu hết chuyện người lớn cãi nhau vì điều gì,ai đúng ai sai,nhưng nó biết mẹ đang bị bố đánh và biết mình không thể làm gì để ngăn lại. Đến nay tôi đã gần 40 tuổi mà ký ức ấy vẫn còn.Tôi tưởng mình đã quên từ lâu,nhưng mỗi lần nghe chuyện chồng đánh vợ,hình ảnh ngày ấy lại hiện về. Có thể với người lớn,một trận cãi nhau rồi cũng qua. Nhưng với một đứa trẻ đứng ngay bên cạnh,nó không đơn giản như vậy. Nó có thể nhớ rất lâu tiếng bố quát,hình ảnh mẹ khóc,cảnh mọi người đang ăn cơm thì bất ngờ trở nên hỗn loạn.Vì từng là một đứa trẻ như thế,nên khi nghe chuyện một người chồng đánh vợ,điều đầu tiên tôi nghĩ đến không chỉ là người vợ. Tôi nghĩ đến những đứa con. Chúng có thể đang ở ngay trong nhà,có thể nghe thấy,nhìn thấy nhưng không biết phải làm gì. Có đứa chạy vào phòng,có đứa khóc,có đứa đứng im vì sợ.Rồi hôm sau mọi người lại sinh hoạt như bình thường,người lớn có thể coi như chuyện đã qua. Nhưng chưa chắc đứa trẻ đã quên. Một cái tát đối với người lớn có thể chỉ mất vài giây. Nhưng hình ảnh bố đánh mẹ có thể ở trong đầu một đứa trẻ hàng chục năm.Tôi là một ví dụ. Gần 40 tuổi rồi mà tôi vẫn nhớ. Vì thế,tôi rất sợ câu nói "vợ chồng đánh nhau là chuyện nhà người ta".Không,nếu trong nhà có những đứa trẻ chứng kiến cảnh bố đánh mẹ thì đó không còn là chuyện của riêng hai vợ chồng nữa. Những đứa trẻ ấy cũng đang phải chịu một phần hậu quả,dù chúng không làm gì cả.Tôi không biết cô đồng nghiệp sáng nay có thực sự bị chồng đánh hay không. Tôi mong là không. Tôi mong cô chỉ bị ngã như lời cô nói.Nhưng nếu chuyện kia là thật,tôi chỉ mong cô ấy có một người để có thể nói ra khi cô ấy muốn. Có thể chúng ta không biết phải hỏi thế nào,có thể sợ hỏi sẽ thành vô duyên,nhưng đôi khi chỉ cần nói một câu rất bình thường: "Nếu có chuyện gì thì cứ nói với tôi,tôi nghe",có lẽ cũng đủ để người đang khó khăn biết rằng mình không hoàn toàn một mình.Còn nếu có một người đàn ông nào từng đánh vợ đang đọc những dòng này,tôi chỉ muốn nói một chuyện rất đơn giản: trước khi giơ tay,hãy nghĩ đến con mình. Đừng chỉ nghĩ đó là chuyện giữa anh và vợ.Con anh có thể đang nhìn thấy tất cả. Và có thể nhiều năm sau,khi chúng đã lớn,chúng vẫn nhớ hình ảnh bố đánh mẹ. Tôi biết điều đó vì tôi từng là đứa trẻ đứng nhìn bố đánh mẹ.Đến gần 40 tuổi,tôi vẫn chưa quên. Có thể vết bầm trên mặt người vợ rồi sẽ hết. Nhưng điều mà những đứa trẻ nhìn thấy hôm đó thì chưa chắc. Đừng để một phút nóng giận của mình trở thành một ký ức mà con phải mang theo cả đời.T.T