Vợ chồng tôi cũng từng trải qua những tháng ngày đắn đo giữa hai lựa chọn: cố gắng mua một căn hộ nhỏ ở trung tâm TP HCM hay chấp nhận đi xa hơn để có một không gian sống rộng rãi,phù hợp với khả năng tài chính. Thời điểm đó,ngân sách của gia đình tôi chỉ khoảng 2 tỷ đồng. Với số tiền này,việc sở hữu một căn nhà ở khu vực trung tâm gần như nằm ngoài khả năng. Ngay cả những căn hộ ở vị trí thuận tiện cũng khiến chúng tôi phải gánh áp lực vay nợ lớn trong nhiều năm.
Thú thật,ai cũng thích sống gần nơi làm việc. Tôi làm việc ở Quận 2,nếu ở nội thành thì việc đi lại sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nhưng sau nhiều lần tính toán,vợ chồng tôi nhận ra rằng nếu cứ giữ suy nghĩ "nhất định phải mua được nhà ở trung tâm" thì có thể sẽ bỏ lỡ những lựa chọn phù hợp hơn với điều kiện thực tế của mình. Cuối cùng,chúng tôi quyết định mua nhà ở Bình Dương.
Từ nhà đến chỗ làm,mỗi ngày tôi mất hơn hai giờ cho cả hành trình đi và về. Đó rõ ràng là một sự đánh đổi. Những buổi sáng phải dậy sớm hơn,những chiều tan sở về muộn hơn đôi chút,nói là không vất vả thì không đúng. Nhưng đổi lại,gia đình tôi có được một không gian sống thoải mái mà nếu ở trung tâm với cùng số tiền đó,có lẽ rất khó sở hữu.
Đường sá trong khu dân cư khá rộng,mật độ xe cộ không quá dày đặc. Những ngày hè như hiện nay,các con tôi có thể đạp xe,chạy nhảy ngoài trời cùng bạn bè trong khu. Buổi tối,trẻ con vẫn tụ tập vui chơi trước nhà mà cha mẹ không quá lo lắng về xe cộ hay khói bụi. Nhiều năm thuê nhà ở trung tâm thành phố đông đúc,tôi mới thấy những điều tưởng chừng đơn giản ấy lại có giá trị đến nhường nào.
>> Giá trị 10 năm chuyển nhà từ Gò Vấp ra Quận 2
Thực tế,đời sống ở Bình Dương hiện nay cũng không còn như hình dung của nhiều người trước đây. Hạ tầng giao thông ngày càng hoàn thiện,đường sá thông thoáng. Các dịch vụ thiết yếu từ trường học,bệnh viện đến siêu thị,trung tâm thương mại đều có đầy đủ. Gia đình tôi không cảm thấy thiếu thốn hay bất tiện trong sinh hoạt hằng ngày.
Quan sát xung quanh,tôi cũng thấy không ít gia đình trẻ có xu hướng dịch chuyển từ khu vực trung tâm ra các đô thị vệ tinh hoặc vùng ven. Không phải vì họ không thích trung tâm,mà bởi họ bắt đầu ưu tiên chất lượng môi trường sống hơn. Nội đô hiện nay ngày càng đông đúc,ngột ngạt,kẹt xe thường xuyên,giá nhà đất liên tục tăng cao. Trong khi đó,nhiều khu đô thị mới ở vùng ven được quy hoạch khá bài bản,không gian xanh nhiều hơn,mật độ dân cư hợp lý hơn. Với những người xác định ở lâu dài để xây dựng cuộc sống gia đình,đây là những yếu tố đáng cân nhắc.
Tất nhiên,vẫn có người chấp nhận trả giá cao để đổi lấy sự thuận tiện trong việc đi làm. Nhưng ngày càng có nhiều người như tôi sẵn sàng đi xa hơn một chút để có không gian sống tốt hơn và giảm áp lực tài chính. Với riêng tôi,lựa chọn vùng ven là quyết định phù hợp với hoàn cảnh của gia đình mình. Thay vì dồn toàn bộ nguồn lực vào một căn nhà ở trung tâm và mang gánh nặng nợ nần kéo dài,tôi chọn một phương án vừa sức hơn để vẫn có thể dành tiền cho con cái,cho những nhu cầu khác của cuộc sống.
Tôi nghĩ những khu vực như Bình Dương,Hóc Môn hay Cần Giờ vẫn còn nhiều dư địa phát triển hạ tầng trong tương lai. Đây có thể là lựa chọn phù hợp cho những người mua để ở lâu dài,thay vì đặt nặng câu chuyện đầu tư ngắn hạn hay phải sở hữu nhà ở khu vực trung tâm bằng mọi giá.
Thanh Tâm Lê
Lương 40 triệu vẫn chịu thua căn hộ 30 m2 giá 5 tỷ
10 năm sống trong nợ nần khi tôi mua chung cư Hà Nội
40 tuổi vẫn ở thuê vì tiếc 1,2 tỷ mua nhà Sài Gòn
Mua nhà vì thuê 20 năm cũng mất 4 tỷ đồng
'Thu nhập 30 triệu không nên mua nhà quá 1,8 tỷ'
'Sống trong nhà 10 tỷ nhưng không có nổi 100 triệu đồng'
Lương 40 triệu vẫn chịu thua căn hộ 30 m2 giá 5 tỷ
10 năm sống trong nợ nần khi tôi mua chung cư Hà Nội
40 tuổi vẫn ở thuê vì tiếc 1,8 tỷ'
'Sống trong nhà 10 tỷ nhưng không có nổi 100 triệu đồng'