Vợ chồng tôi kết hôn được 12 năm,có hai con đang học tiểu học. Những năm đầu sau cưới,chồng làm gần nhà,sáng đi tối về,tối ăn cơm cùng nhau,cuối tuần đưa con đi chơi hoặc về quê thăm ông bà. Cuộc sống không dư dả nhưng đều đặn,hai vợ chồng có thời gian nói chuyện và chia sẻ việc trong nhà.
Khoảng 7 năm trước,công ty chuyển dự án ra tỉnh khác,cách nhà hơn 300 km. Thu nhập ở đó cao hơn nên chồng tôi quyết định đi làm xa,mỗi tháng về nhà một hoặc hai lần. Thời gian đầu,tôi khá lo. Ở xa gia đình,sống một mình,tôi sợ anh cô đơn rồi dễ sa vào các mối quan hệ bên ngoài. Nhiều đêm tôi gọi điện hỏi han,nhắc anh giữ gìn sức khỏe,giữ khoảng cách với những mối quan hệ không cần thiết. Anh thường nói chỉ đi làm rồi về phòng nghỉ,không đi đâu nhiều nên tôi cũng yên tâm phần nào.
Những năm đầu,tối nào anh cũng gọi điện về nói chuyện với vợ con. Hai vợ chồng kể cho nhau nghe chuyện trong ngày,từ việc công ty đến chuyện con học hành. Nhưng dần dần,những cuộc gọi ngắn lại. Có hôm anh chỉ nhắn tin báo đã ăn cơm,đi ngủ sớm. Tôi ở nhà lo việc cơ quan,đưa đón con,tối kiểm tra bài vở rồi cũng nghỉ sớm. Việc gọi điện dài như trước không còn nữa.

Mỗi lần chồng về nhà,mọi thứ diễn ra khá nhanh. Anh về vào cuối tuần,ăn cơm với gia đình,sửa lại vài đồ trong nhà,nghỉ ngơi rồi lại đi. Tôi chuẩn bị đồ ăn,giặt giũ quần áo,sắp xếp đồ để anh mang theo. Hai vợ chồng ít khi ngồi nói chuyện riêng,phần vì con cái quấn bố,phần vì ai cũng đã quen với nhịp sinh hoạt của mình. Có tối ngồi cùng nhau xem tivi nhưng chỉ hỏi vài câu công việc rồi ai làm việc nấy.
Những việc lớn nhỏ trong nhà giờ tôi tự lo là chính. Con ốm tôi đưa đi khám,họp phụ huynh tôi đi,xe hỏng tôi mang đi sửa. Khi cần tiền đóng học hay sửa chữa gì,tôi nhắn tin để chồng chuyển về. Lâu dần,tôi không còn suy nghĩ nhiều về chuyện anh ở xa có cô đơn hay không,cũng không còn lo lắng về những điều như trước,thậm chí không còn mong ngóng hay háo hức mỗi khi chồng về. Mỗi người quen với cuộc sống riêng,miễn vẫn giữ trách nhiệm với gia đình là được. Nhiều năm sống như vậy,tôi nhận ra hai vợ chồng ít nói chuyện với nhau hơn trước. Vẫn gọi điện,vẫn hỏi thăm,vẫn lo cho con cái nhưng nội dung chỉ xoay quanh công việc và sinh hoạt hàng ngày. Khi anh về nhà,tôi thấy quen; khi anh đi,cuộc sống vẫn diễn ra bình thường.
Gần đây,khi con lớn hơn,tôi có thời gian nhìn lại cuộc sống của mình. Hai vợ chồng vẫn ở bên nhau,không có mâu thuẫn lớn,cũng không có chuyện gì nghiêm trọng nhưng khoảng cách ngày càng rõ. Tôi bắt đầu băn khoăn không biết việc ít gặp,ít chia sẻ trong nhiều năm như vậy có phải khiến tình cảm vợ chồng dần nhạt đi hay không. Có khi nào chúng tôi chỉ còn giữ trách nhiệm với gia đình,còn tình yêu đã lùi lại phía sau,hay đơn giản là sau nhiều năm sống xa nhau,hai người đã quen với việc sống như những người thân trong một gia đình hơn là vợ chồng như trước? Ngay cả việc sinh hoạt vợ chồng cũng thưa dần,tôi cảm thấy như kiểu có cũng được,không có cũng chẳng sao. Hay là chồng tôi đã có người khác?
Vân Ngọc