Tin tức điểm đến

Lần 'chết hụt' vì chó thả rông ám ảnh tôi suốt 20 năm

Aug 5, 2026 IDOPRESS

Lần 'chết hụt' vì chó thả rông ám ảnh tôi suốt 20 năm

VVũ Thị Minh HuyềnTiến sĩCon chó không rọ mõm bất ngờ lao từ ra bên đường,trước đầu xe tôi...Những ngày gần đây,câu chuyện chó thả rông tiếp tục trở thành chủ đề gây tranh luận trong xã hội. Mỗi khi xảy ra một vụ chó cắn người,đặc biệt là trẻ em,dư luận lại "dậy sóng". Nhiều người đề nghị tăng mức xử phạt đối với chủ vật nuôi. Một số ý kiến cho rằng cần cấm hoàn toàn việc thả chó ra nơi công cộng.Tôi vẫn còn nhớ như in một buổi sáng nhiều năm trước. Tôi đi làm bằng xe máy trên đường Hoàng Quốc Việt,Hà Nội. Đây là tuyến đường có lưu lượng giao thông khá đông. Tôi chạy xe với tốc độ chậm,đúng phần đường của mình. Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi một con chó không rọ mõm,không có người trông bất ngờ lao từ bên đường sang,ngay trước đầu xe tôi.Mọi thứ diễn ra quá nhanh,tôi lập tức bóp phanh nhưng không thể tránh kịp. Chiếc xe mất thăng bằng và đổ xuống đường. Tôi trượt dài vài mét. Đến bây giờ,tôi vẫn nhớ cảm giác hoảng hốt lúc đó. May mắn là phía sau tôi không có ôtô hoặc xe tải chạy tới. Nếu không,hậu quả có thể nghiêm trọng hơn rất nhiều. Vụ tai nạn khiến tôi bị chấn thương phần mềm,phải nghỉ làm ở nhà một tuần để điều trị. Nhưng điều còn đọng lại lâu hơn những vết đau thể xác là cảm giác bất an mỗi khi nhìn thấy chó chạy tự do trên đường phố.Hà Nội hiện đã đổi thay rất nhiều: đường sá rộng hơn,phương tiện hiện đại hơn,hạ tầng giao thông phát triển hơn. Thế nhưng,đến giờ,sau 20 năm,mỗi khi bắt gặp một con chó thả rông bất ngờ lao từ trong ngõ ra đường hoặc chạy cắt ngang dòng xe cộ,tôi vẫn vô thức giật mình. Nỗi lo ấy không phải là sự sợ hãi vô cớ. Tôi nhìn thấy trong đó một vấn đề xã hội đã tồn tại nhiều năm nhưng vẫn chưa được giải quyết tận gốc.Mọi hành vi của vật nuôi đều phản ánh trách nhiệm của con người. Một đứa trẻ bị chó cắn không đơn thuần là hậu quả từ bản năng của động vật. Một người đi xe máy gặp tai nạn vì tránh chó thả rông lao ngang đường không chỉ là sự cố bất ngờ. Đó còn là hệ quả của việc thiếu trách nhiệm trong quản lý vật nuôi và khoảng trống trong công tác quản lý nhà nước.Gốc rễ của vấn đề nằm ở chỗ chúng ta đang có hàng triệu con chó được nuôi trong cộng đồng nhưng chưa có một hệ thống quản lý đủ hiệu quả để xác định rõ chúng thuộc về ai,đã được tiêm phòng hay chưa,có được kiểm soát khi ra nơi công cộng hay không?>> Chủ chó 'sôi máu' khi bị tôi bắt dọn chất thải thú cưngTheo tôi,một trong những giải pháp căn cơ và bền vững nhất hiện nay là xây dựng hệ thống cơ sở dữ liệu quản lý vật nuôi trên phạm vi toàn quốc. Trong nhiều năm qua,việc quản lý chó nuôi ở nước ta chủ yếu dựa vào sự tự giác của người dân và sự theo dõi thủ công của chính quyền cơ sở. Cách làm này từng phù hợp trong những giai đoạn nhất định,nhưng đang dần bộc lộ những hạn chế khi tốc độ đô thị hóa ngày càng nhanh,mật độ dân cư ngày càng cao và nhu cầu nuôi thú cưng ngày càng phổ biến.Chúng ta đã xây dựng thành công cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư,căn cước công dân gắn chip,hồ sơ sức khỏe điện tử,bảo hiểm y tế điện tử và nhiều nền tảng quản lý số khác. Những thành quả đó cho thấy Việt Nam hoàn toàn có đủ năng lực công nghệ và kinh nghiệm quản trị để mở rộng sang lĩnh vực quản lý vật nuôi. Vấn đề không còn là có làm được hay không,mà là khi nào chúng ta quyết tâm thực hiện.Tôi cho rằng mỗi con chó được nuôi trong cộng đồng cần được đăng ký và có một mã định danh riêng. Thông tin về chủ sở hữu,địa chỉ cư trú,lịch sử tiêm phòng,tình trạng sức khỏe và các đặc điểm nhận dạng cơ bản cần được cập nhật trên hệ thống dữ liệu thống nhất. Khi đó,mỗi vật nuôi sẽ có một "hồ sơ điện tử" giống như cách con người đang được quản lý bằng dữ liệu dân cư hiện nay.Trong trường hợp xảy ra tai nạn giao thông,chó cắn người hoặc các sự cố liên quan đến sức khỏe cộng đồng,lực lượng chức năng có thể nhanh chóng xác định chủ sở hữu để xử lý kịp thời,thay vì mất nhiều thời gian truy tìm hoặc rơi vào tình trạng "không ai nhận trách nhiệm". Ngược lại,khi vật nuôi bị thất lạc,bị đánh cắp hoặc gặp rủi ro,hệ thống nhận diện cũng trở thành công cụ hữu hiệu giúp người dân tìm lại vật nuôi của mình.Đã đến lúc Việt Nam cần mạnh dạn xây dựng một chính sách quản lý chó nuôi theo hướng hiện đại,đồng bộ và có trách nhiệm hơn. Không chỉ để xử lý những vi phạm đã xảy ra,mà quan trọng hơn là để ngăn ngừa những rủi ro có thể xảy ra trong tương lai. Không chỉ để bảo vệ người dân trước những nguy cơ hiện hữu,mà còn để hình thành một văn hóa nuôi thú cưng văn minh,nơi tình yêu dành cho động vật luôn đi cùng trách nhiệm đối với cộng đồng.Vũ Thị Minh HuyềnTôi bừng tỉnh vì chó cưng của mình cắn đứa béTôi lắp camera chống lại hàng xóm cho chó phóng uếThần chú 'chó nhà tôi hiền lắm,chưa cắn ai bao giờ'Bệnh 'ngáo quyền lực' của nhiều người nuôi chóNỗi lo bảo vệ phố đi bộ Nguyễn Huệ 'đơn thương độc mã' ngăn người nuôi chóNuôi chó cưng kiểu 'ngáo quyền lực'Tôi bừng tỉnh vì chó cưng của mình cắn đứa béTôi lắp camera chống lại hàng xóm cho chó phóng uếThần chú 'chó nhà tôi hiền lắm,chưa cắn ai bao giờ'Bệnh 'ngáo quyền lực' của nhiều người nuôi chóNỗi lo bảo vệ phố đi bộ Nguyễn Huệ 'đơn thương độc mã' ngăn người nuôi chóNuôi chó cưng kiểu 'ngáo quyền lực'