Câu nệ trên bàn ăn người Việt
Nếu không có những người chủ động chia đều món ăn để không ai phải ngại ngần hay đắn đo,thì bữa tiệc sẽ rất nhàm chán,gượng gạo.Đọc bài viết "Tôi không ăn nữa khi cả bàn tiệc gắp thức ăn cho nhau",tôi lại có cái nhìn khác với tác giả. Tôi nghĩ sự nhiệt tình mời mọc trên mâm tiệc là một nét đặc trưng của người Việt. Nó có mặt hay,cũng có những lúc khiến người khác khó xử. Bản thân tôi cũng không ít lần rơi vào tình huống ấy,nhưng tôi xem đó là điều gần như đương nhiên khi tham gia một bữa tiệc đông người.Tôi từng ngồi chung bàn với những người rất cởi mở. Họ chủ động bắt chuyện,kết nối mọi người,chia đều những món ăn được dọn với số lượng có hạn để không ai phải ngại ngần hay đắn đo. Nhờ vậy,những người vốn xa lạ,ban đầu còn giữ ý,chỉ sau vài phút đã nói chuyện rôm rả. Không khí bữa ăn có tiếng cười,có sự giao lưu đúng nghĩa,thay vì ai biết người nấy.Ngược lại,cũng có những lần tôi gặp cả bàn ăn gần như im lặng. Hỏi gì đáp nấy,ai ăn phần người nấy,không khí gượng gạo dù tôi cũng cố gắng bắt chuyện. Khi đó,bữa tiệc giống như một nghĩa vụ phải hoàn thành hơn là dịp gặp gỡ. Món ăn ngon cũng trở nên nhạt đi,mọi người chỉ mong ăn nhanh cho xong để rời đi.Đặt hai trải nghiệm ấy cạnh nhau,tôi càng thấy giá trị của những người biết quan tâm đến người ngồi cùng bàn. Đúng là đôi khi sự nhiệt tình của họ có thể khiến người khác hơi khó xử,nhưng họ cũng đang làm một việc quan trọng: tạo ra bầu không khí thân thiện để mọi người gần nhau hơn.>> 'Tôi kinh hãi vì 10 người nhúng đũa vào nồi lẩu'Vì thế,đọc chia sẻ của tác giả bài viết trước,tôi nghĩ có lẽ bạn không phù hợp với kiểu tiệc đông người vốn rất phổ biến ở Việt Nam. Cảm giác đó giống như bạn mặc một bộ vest đi chơi thể thao rồi thấy mọi thứ xung quanh không phù hợp với mình. Ở đây,không hẳn ai đúng,ai sai,mà chỉ là kỳ vọng của mỗi người khác nhau.Theo tôi,đã ngồi chung một mâm tiệc thì cũng nên xuề xòa,hòa đồng với nhau một chút. Hãy vui vì có người sẵn sàng làm điều mà nhiều người ngại làm: chủ động kết nối và tạo không khí cho bữa ăn. Đừng quá xét nét hay đánh giá hành động của họ. Nếu bạn không muốn ăn món đó thì cứ việc để lại trong bát của mình một cách lịch sự,tế nhị là được.Nếu ai cũng chỉ giữ ý,sợ gắp vào phần của người khác,sợ lấy mất miếng ngon mà người bên cạnh đang để dành,thì rất dễ xảy ra cảnh đồ ăn vẫn còn mà không ai dám động đũa. Trong nhiều bữa tiệc,tôi thấy có miếng thịt đùi gà rất ngon nhưng chẳng ai dám gắp vì ai cũng nghĩ nên nhường cho phụ nữ hoặc trẻ nhỏ. Cuối cùng miếng ngon vẫn còn đến cuối đĩa. Nếu không có ai chủ động chia sẻ,mọi người lại càng ngại ngần hơn.Ăn tiệc đông người vốn là một sinh hoạt cộng đồng. Cũng như khi ngồi cùng bàn,nhiều người sẽ tự nhiên rót nước,mời nhau mà chẳng cần ai yêu cầu. Nếu chỉ chăm chăm lo phần mình,đến cuối bữa rất có thể lại bị nhận xét là thiếu ý tứ,không biết quan tâm đến người khác.Vì vậy,theo tôi,trong những bữa tiệc như thế,mỗi người nên bớt câu nệ một chút. Có thể không phải ai cũng thích kiểu mời mọc hay gắp thức ăn cho nhau,nhưng nếu nhìn đó như một cách người Việt thể hiện sự hiếu khách và mong muốn kết nối,mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.GànNăm đồng nghiệp cùng ngoáy đũa vào nồi lẩu chung'Tôi phát hoảng vì những thói quen dùng đũa xấu'Học dùng đũa văn minh hay chỉ để làm sang'Sếp tôi cấm nhân viên dùng đũa chọc vào bát canh'Thói quen dùng đũa tùy tiện của nhiều người khiến tôi sợ hãiBiện minh 'văn hóa' khi dùng đũa gắp thức ăn cho nhauNăm đồng nghiệp cùng ngoáy đũa vào nồi lẩu chung'Tôi phát hoảng vì những thói quen dùng đũa xấu'Học dùng đũa văn minh hay chỉ để làm sang'Sếp tôi cấm nhân viên dùng đũa chọc vào bát canh'Thói quen dùng đũa tùy tiện của nhiều người khiến tôi sợ hãiBiện minh 'văn hóa' khi dùng đũa gắp thức ăn cho nhau