Tôi là đàn ông,năm nay đã ngoài 50 tuổi. Có một điều tôi vẫn thường giấu sau những câu chuyện vui vẻ thường ngày,đó là tôi rất dễ xúc động. Chỉ cần xem một bộ phim có cảnh chia ly,một bản tin về người thân thất lạc tìm lại được nhau sau hàng chục năm,hay đơn giản là một đoạn clip ngắn trên mạng về một ông bố già lặng lẽ đứng trước cổng trường đón cháu,mắt tôi đã thấy cay.
Nhiều lần tôi tự hỏi,liệu mình có quá yếu đuối không? Bởi trong suy nghĩ của nhiều người,đàn ông,nhất là đàn ông ngoài 50 tuổi,đáng lẽ phải là những người từng trải,bản lĩnh,đã đi qua đủ thăng trầm để không còn dễ bị cảm xúc chi phối.
Nhưng càng sống,tôi càng nhận ra có một nghịch lý tuổi tác không làm trái tim con người khô cứng đi,mà đôi khi lại khiến nó mềm hơn. Hồi còn trẻ,tôi ít khi khóc. Khi ấy cuộc sống giống như một cuộc đua đường dài. Người ta bận lo cơm áo,lo sự nghiệp,lo xây dựng tương lai cho gia đình. Mỗi ngày trôi qua đều là những tính toán,những mục tiêu,những áp lực phải vượt qua.
Nhiều chuyện buồn xảy ra trước mắt nhưng rồi cũng nhanh chóng bị cuốn đi bởi guồng quay cuộc sống. Đến tuổi này,khi nhìn lại,tôi mới hiểu hóa ra mình không phải là người dễ khóc hơn. Chỉ là mình đã hiểu cuộc đời nhiều hơn.
Ngày trẻ xem cảnh một người con đi xa trở về ôm mẹ,tôi thấy đó đơn thuần là một cảnh phim. Bây giờ nhìn cảnh ấy,tôi lại nghĩ đến mẹ mình. Nghĩ đến mái tóc ngày càng bạc. Nghĩ đến những lần gọi điện thoại mà mình bảo "để hôm khác nói chuyện lâu hơn". Nghĩ đến quãng thời gian còn lại không biết dài hay ngắn. Và thế là tự nhiên thấy nghẹn.
Ngày trẻ đọc tin một gia đình tìm được nhau sau nhiều năm lưu lạc,tôi thấy vui cho họ. Bây giờ tôi lại nghĩ đến những gia đình không có may mắn ấy. Nghĩ đến những cuộc chia ly không còn ngày gặp lại. Nghĩ đến những người đã rời khỏi cuộc đời mình mãi mãi. Có lẽ đó là lý do khiến nhiều người trung niên dễ rơi nước mắt trước những điều rất bình thường.
Một ông cụ cặm cụi ngồi bóc từng quả quýt mang vào bệnh viện cho vợ. Một người cha chạy xe hàng trăm cây số chỉ để mang cho con vài cân trái cây quê nhà. Một bà mẹ đứng bên cửa sổ nhìn theo chiếc xe khách đưa con trở lại thành phố làm việc. Một người đàn ông lặng lẽ ngồi ăn cơm một mình trong căn nhà rộng sau khi con cái đã trưởng thành và lập nghiệp.
Những hình ảnh ấy nếu xuất hiện trước mắt người trẻ có thể chỉ là một lát cắt nhỏ của cuộc sống. Nhưng với người đã đi qua hơn nửa đời người,phía sau mỗi hình ảnh ấy là cả một câu chuyện dài,là tình thân,là hy sinh,là mất mát,là những điều tưởng bình thường nhưng đến lúc nhận ra giá trị của nó thì thời gian đã đi rất xa.
Các nhà tâm lý học cho rằng khi tuổi tác tăng lên,khả năng đồng cảm của con người thường sâu sắc hơn vì họ có nhiều trải nghiệm sống hơn. Chúng ta không còn nhìn câu chuyện của người khác như một khán giả đứng ngoài. Chúng ta nhìn thấy chính mình trong đó.
Nhìn một người cha già,ta nghĩ đến cha mình. Nhìn một đứa trẻ ôm mẹ khóc,ta nghĩ đến con mình. Nhìn một cuộc chia tay,ta nhớ đến những người từng đi qua cuộc đời mình. Và chính sự liên tưởng ấy làm cảm xúc trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi còn nhận ra một điều khác. Đôi khi chúng ta không khóc vì câu chuyện đang xem.
Chúng ta khóc vì những điều đã chất chứa trong lòng từ rất lâu. Là những áp lực không biết kể cùng ai. Là những tiếc nuối chưa kịp thực hiện. Là những lời cảm ơn chưa nói. Là những cuộc điện thoại định gọi nhưng rồi bận quá lại thôi. Là những người mình yêu thương vẫn còn đó nhưng thời gian dành cho họ ngày càng ít đi.
Một bộ phim,một bản tin hay một đoạn clip ngắn đôi khi chỉ là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa cảm xúc vốn đã đầy ắp bên trong mỗi người. Nghĩ như vậy,tôi không còn thấy xấu hổ mỗi khi phải quay mặt đi lau nước mắt nữa. Bởi nước mắt không phải lúc nào cũng là biểu hiện của sự yếu đuối.
Đôi khi nó chỉ chứng minh rằng sau bao va đập của cuộc đời,trái tim mình vẫn chưa mất đi khả năng rung động trước niềm vui,nỗi đau và số phận của người khác. Giữa một thời đại mà người ta có thể lướt qua hàng trăm câu chuyện chỉ bằng một cái vuốt màn hình,việc vẫn còn biết xúc động trước những điều tử tế có lẽ không phải là điều đáng ngại. Thậm chí,tôi nghĩ đó còn là một điều đáng quý.
Còn các anh,các chị thì sao? Có ai từng ngoài 50 tuổi rồi mà vẫn lén lau nước mắt khi xem phim,xem tin tức hay một đoạn clip rất ngắn trên mạng không? Theo mọi người,đó là dấu hiệu của sự mềm yếu,hay là khi đi qua đủ nhiều thăng trầm,con người ta mới thực sự hiểu được giá trị của tình thân,của thời gian và của những điều bình dị trong cuộc sống?
Chí Cường