Chào mọi người,tuổi đời em còn trẻ so với anh chị,cô chú độc giả VnExpress,xin phép xưng em để chia sẻ một câu chuyện không có gì mới mẻ,nhưng với cá nhân em,nó là một trải nghiệm cuộc đời. Em chỉ muốn chia sẻ cùng mọi người để vơi đi nỗi lòng. Đại gia đình mà bài viết của em đang nói đến,bao gồm gia đình cha mẹ em và các gia đình cô chú khác bên nội,từng sinh sống gần nhà nhau rất hạnh phúc. Một đại gia đình tuy từng có xích mích nhưng rồi đâu lại vào đó,ngồi ăn uống,tụ họp bên nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra,bên nhau qua bao khó khăn,gian khổ mà không nề hà gì phiền phức cho nhau,hay chí ít đó là những gì một đứa trẻ 6 tuổi cho đến khi gần nửa đời người vào những năm tháng hạnh phúc đó,cảm nhận như vậy.

Minh họa AI
Một đại gia đình bên nhau qua bao lần sum vầy,ngồi canh nồi bánh tét nấu sôi,vớt bánh cùng nhau,được thấy con cháu của anh chị em mình dựng vợ gả chồng mà còn đầy đủ cha mẹ cô chú họ hàng,ông bà,nên dĩ nhiên lứa con cháu anh chị em họ của em đã gắn kết đến nhường nào khi lớn lên bên nhau. Là một đại gia đình có được sự may mắn khi bà nội,bà ngoại của em được ẵm chắt của mình khi còn sức khỏe. Khi em nói đến sự may mắn của đại gia đình này,đó là khi đại dịch Covid xảy ra,khi biết bao gia đình mất đi người thân trong đau thương,chia cắt,mất mát không thể nào bù đắp được thì đại gia đình của em đã cùng nhau,bên nhau vượt qua được mà không mất mát một ai,chỉ trừ ông nội qua đời trước đại dịch vài năm. Một sự may mắn mà không phải gia đình nào cũng có được vào giai đoạn đáng sợ nhất của dịch bệnh.
Qua bao thăng trầm của hơn 40 năm,kể từ trước khi em ra đời cho tới thời điểm hiện tại,đại gia đình này ở hiện tại đã tan vỡ đến độ không thể cứu vãn. Mọi người chia làm hai phe,chỉ để khi vừa gặp nhau là mắng nhiếc,gây gổ,kiếm chuyện,mạnh nhà nào nhà đó sống. Tại sao mọi chuyện lại trở thành tồi tệ như thế này? Câu hỏi này,em tin,không phải mình em mà còn những người anh em họ khác,hay kể cả thế hệ cha chú,cô dì và cả bà nội của em cũng có cùng suy nghĩ. Nguyên nhân ư? Thế hệ con cháu tụi em chỉ biết đó là xích mích giữa những người lớn,liên quan tới việc ly hôn của một gia đình trong họ hàng.
Nếu mọi thứ chỉ dừng lại ở việc cô chú trong gia đình này thuận tình ly hôn nhau trong yên bình,các gia đình khác không can thiệp vào chuyện đó,có lẽ,chỉ có lẽ thôi,mọi sự cũng không tồi tệ đến mức mọi người căm thù nhau. Chín,mười người con của bà nội lôi nhau ra tòa án để tranh cãi với nhau. Chí ít đó là những gì em biết được qua lời kể của cha mẹ,những người thân còn nói chuyện cùng. Sự việc sâu xa hơn,chỉ người trong cuộc là rõ nhất. Giờ đây,cả hai phía,bên nào cũng nắm chặt sự thật của riêng mình về việc chia rẽ này.
Người buồn nhất,hẳn nhiên là bà nội em. Bà không còn nhiều thời gian bên mọi người nữa,nhưng có lẽ bà sẽ không thể nào nhìn thấy toàn bộ những người con của mình cùng con cháu sum họp bên cạnh bà một lần cuối trước khi nhắm mắt xuôi tay. Đôi khi em ước những giấc mơ mà mình đã trải qua trở thành sự thật,là việc mọi người ngồi lại xin lỗi và bỏ qua cho nhau,mọi chuyện như chưa từng xảy ra,cười đùa bên nhau đông đủ từ người lớn đến cháu chắt. Thế nhưng đó chỉ là những giấc mơ xa vời mà thi thoảng em vẫn trải qua.
Một đại gia đình không chia lìa vì một đại dịch nguy hiểm,nhưng lại tan đàn xẻ nghé vì những sự việc đời thường không thể cùng nhau giải quyết trong êm đẹp. Giờ đây,kể cả thế hệ anh chị em họ của em cũng khó mà nhìn nhau,thân thiết với nhau như xưa,nếu không có một sự cảnh giác: "Nhà em/anh có cho chơi chung với nhau không"? Thật đáng buồn khi giờ đây mọi điều tốt đẹp,hạnh phúc đều nằm lại trong quá khứ. Dù vậy,cuộc sống vẫn phải tiếp diễn thôi. Em cảm ơn mọi người đã dành chút thời gian đọc qua tâm sự của em.
Diệu Hằng