Em 1 cô gái chấp nhận không đến bên anh mặc dù biết anh sẽ chẳng làm tổn thương em như bao người. Vì sao em chọn xa anh, giữ khoảng cách với anh để thời gian anh và em quen thân đến gần chục năm. Bởi E sợ với tính cách của mình, sự ngang bướng, cái tôi cao vút sẽ làm a buồn, tổn thương.

Vì em chọn xa ANH

Vì em chọn xa anh???

Anh – người đầu tiên nói Yêu em, ở cái độ tuổi mới lớn nhưng em đã cho mình sự suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ a đã chờ đợi em, chờ em lớn, chờ suy nghĩ của em sẽ khác. Nhưng hết lần này, lần khác vẫn là sự từ chối. Em chỉ đến bên anh lúc buồn vậy những ngày vui em rời xa anh. Em không muốn điều đó và đặc biệt với a. Nhiều khi muốn quan tâm, hỏi han nhưng lại sợ, giống như sự thương hại a từng nói. Em k muốn anh thương hại mình cũng như em sẽ chẳng có khái niệm thương hại anh.

A luôn nói yêu em, nhớ em nhưng e chẳng bao giờ đáp lại. Em đã cho anh hy vọng nhưng chính em lại dập tắt nó. Em có xứng với tình yêu của a??? Em cho người khác k phải anh có cơ hội bước vào trái tim em để làm tổn thương nó nhưng em lại không muốn anh bước vào vì em lại sợ làm tổn thương a.

Sự chớ trêu luôn xảy ra, em là cô gái mạnh mẽ, biết chấp nhận và sống lạc quan, nhưng em cũng biết buồn, biết đau. Cái tôi sự tự trọng càng k cho phép em làm điều đó. Con tim từng rung động nhưng lý trí không cho phép. Trao cơ hội k đúng người, nhưng OK i fine! Người ta nói ai yêu nhiều hơn sẽ đâu nhiều hơn. E đã chẳng cho phép mình như vậy nếu không muốn nó là dửng dưng, k phải em k tôn trọng người ta, chỉ là…

Có quá nhiều điều về em mà em muốn nói. Nhưng tới đây thôi… Và sau cùng 1 lời yêu nên nói bằng con tim hay lý trí. Đến giờ những điều a trải qua với em, a đã có câu trả lời cho riêng mình??? Về 1 cuộc tình và em vẫn biết rằng mình là ai, có tư cách gì để mong…

Còn tiếp>>>